Định Quán - Địa điểm ấn tượng bạn nên đến
Định Quán nằm giữa dòng chảy của những du khách đi Đà Lạt từ TP HCM. Nơi đây chứa đựng nhiều cảnh quan quan như: Đá ba chồng, Đá Voi… hay những dòng thác hoang sơ như: Thác Ba Giọt, Thác Mai…
Thác Mai có lúc ”giận dữ” có lúc ”hiền dịu”.
Đá 3 chồng.
Địa điểm này dễ dàng nhận biết khi bạn đi ngang qua nơi đây.
Nét độc đáo của tượng Phật trên núi đá.
Thác Mai - Ngọn thác nhuộm màu phù sa.
Quang cảnh nhìn từ bên trên tượng Phật.
Thác Mai êm đềm.
Huyền Chip - cô gái 20 tuổi du lịch khắp thế giới với 700 USD
20 tuổi, trong lúc bạn bè đang mải mê với sự học ở một trường đại học hay cao đẳng nào đó, Nguyễn Thị Khánh Huyền hay Huyền Chip (Sinh 1990) một mình xách ba lô lên vai và đi vòng quanh thế giới. Sự đi của Huyền không bởi một mục đích xa xôi nào, chỉ đơn giản “đi vì muốn đi mà thôi”.
Huyền ở lễ hội Holy tại Nepal. Cô đã có thời gian sống ở đây ba tháng.
Xách ba lô lên và đi
Cô gái 22 tuổi nhớ lại quãng thời gian trước khi chuyến đi vòng quanh thế giới bắt đầu ” 20 tuổi, khi đang làm việc ở Malaysia, công việc, đồng nghiệp, môi trường làm việc, tất cả đều rất tốt, nhưng tôi nhận thấy cuộc sống của mình như đang đi vào đường không lối ra. Nếu cứ làm và chờ đợi được tăng lương, thăng chức thì rồi cũng sẽ đến lúc con người ta già và chết. Tôi muốn đi để biết được thực sự mình muốn gì cho cuộc sống này. 20 tuổi, khi ấy tôi chỉ như một đứa trẻ, nói với mẹ rằng con muốn đi vòng quanh thế giới, thế là đi.”
Huyền trước kim tự tháp Khafre, Cairo, Ai Cập.
Và Huyền đi thật, chỉ với 700 USD trong túi. Sau cái tặc lưỡi “đi bừa đi”, đôi chân đã đưa Huyền tới 25 quốc gia, trái tim níu cô ở lại với Ấn Độ suốt bốn tháng, trải qua ba tháng khác tại Nepal, cũng như sống cuộc sống thường nhật suốt ba tháng khác tại Israel.
Trong 24 tháng ròng, thỉnh thoảng bạn bè và người thân sẽ giật mình khi thấy Huyền xuất hiện như một khách mời dự tiệc, hay đang tham gia lễ trao giải trong các quảng cáo hay phim điện ảnh tại Ấn Độ. Lúc khác, Huyền trở thành nhân viên trong một sòng bài ở Tanzania, tổ chức sự kiện ở Nepal hay đang cặm cụi viết bài cho một trang web công nghệ ở Israel. Cô cũng không nề hà làm công việc tỉ mỉ và mất thời gian như nhập dữ liệu cho một trang web về danh bạ tại Zambia.
Mỗi nước Huyền đặt chân đến, cô đều tìm cách đến thăm ít nhất một trại trẻ mồ côi.
Hành trình một mình mà không đơn độc của cô gái Việt trẻ này còn được lấp đầy bởi những công việc thiện nguyện cho trẻ em mồ côi và người già ở Nepal, Myanmar và Kenya. Giáng sinh mà Huyền đã trải qua ở Nepal đến giờ vẫn còn đọng lại trong cô những dư vị rất ngọt ngào với 50 cô cậu bé theo đạo Hindu chưa bao giờ biết đến Noel trong đời.
“Tôi và năm người bạn khác hùn tiền mua bánh kẹo, dạy hát, nhảy múa với các em. Tiệc tàn, chúng tôi ôm nhau chào tạm biệt. Các em quyến luyến đến nỗi chúng xếp hàng để ôm chầm lấy tôi, cứ đứa này ôm xong thì lại đi…xếp hàng để…ôm tiếp.” Huyền mỉm cười kể lại “Khi dạy cho những đứa trẻ ấy cách viết ước mơ của mình lên tờ giấy, rất nhiều em đã viết sau này lớn lên muốn cưới chị Chip.”
Trong hành trình của mình, Huyền đã được rất nhiều người tốt bụng cho đi nhờ xe. Trong hình là lúc cô xin quá giang từ Ethiopia qua Kenya, trên một trong những con đường nguy hiểm nhất ở Châu Phi.
“Ở Việt Nam, sẽ không ai yêu tôi”
Tự nhận mình là “gái xấu” với tóc xù, mặt tròn, da đen cháy, Huyền cười xòa khi nói chuyện với tôi ” Mẹ tôi giận suốt vì sợ tôi sẽ…ế chồng. Ở Việt Nam, người ta đánh giá nhau bằng tài sản, bằng bằng cấp, bằng việc có một người chồng hay vợ tử tế. Tôi bây giờ, bằng cấp không có, thu nhập bằng 0 và không có cả đến một người bạn trai nào. Chắc vì thế nên mẹ bảo, sau hai năm ngao du thiên hạ, tôi bây giờ còn tệ hơn trước đây.”
Câu cá ở Lamu, Kenya
Nhưng nếu có đủ thời gian để trò chuyện với cô gái trẻ này, bạn sẽ nhận ra rằng điều thú vị toát ra từ con người Huyền nằm trong sự khác biệt và dám khác biệt.
Nếu sau khi tốt nghiệp chuyên Toán của khối THPT chuyên Đại học Khoa học Tự nhiên, Huyền quyết định chọn học trong một trường đại học danh giá, chắc chắn cô đã không đi làm ngay sau khi tốt nghiệp cấp 3, và được mời làm cho những công ty tiếng tăm ở Việt Nam và Malaysia.
Huyền trên dãy Himalaya.
Nếu không quyết định “đi bụi”, giờ này có lẽ Huyền đã trở thành kế toán, lấy một anh chàng hiền lành nào đó cùng quê làm chồng. Thế nhưng giờ đây, cô có cơ hội sống tự do với tuổi trẻ của mình giữa những vùng đất lạ, nhìn thế giới bằng đôi mắt của chính cô.
Và nếu không khác biệt, Cô gái nhỏ nhắn đam mê leo núi, kickboxing và võ thuật này đã không chọn Châu Phi làm nhà trong chín tháng trời.
“Tôi chưa đi Châu Âu vì cho rằng nơi này không có nhiều thử thách lắm với dân đi bụi. Châu Phi giờ vẫn là một điểm đen trên thế giới và nó thôi thúc tôi đến đây”, Huyền nói.
“Nếu như tôi không thực hiện những quyết định trên, có lẽ đến giờ tôi vẫn là một cô bé thôn quê bẽn lẽn, không biết dùng máy tính, không nói được tiếng Anh, không biết thế giới bên ngoài là thế nào.” Huyền nói với đôi mắt tự tin. “Trong một năm đi bụi tôi thấy mình học được nhiều hơn chừng đó năm ở Việt Nam. Chuyến đi ấy cho tôi hiểu rõ vị trí của mình trên thế giới này. Tôi sống thực tế hơn. Giờ đây, tôi vẫn còn trẻ và không biết sẽ đi đến đâu trong cuộc sống này, nhưng biết mình đang đến gần hơn bao giờ hết với mục đích sống của đời mình.”
Huyền cùng nhóm bạn cắm trại qua đêm sau chuyến đi xe máy vòng quanh Nepal. Trong hai năm trời rong ruổi, cô đã có rất nhiều bạn thân.
“Ước gì tất cả các bạn trẻ Việt Nam đều có cơ hội”
Thừa nhận nếu không thử thách mình bằng chuyến đi đầy can đảm này, có lẽ giờ Huyền sẽ rất ấm ức khi đọc nhật ký hành trình của ai đó, và nghĩ rằng người ta chắc phải may mắn lắm mới có thể đi như thế. Cô luôn khao khát rằng tất cả những bạn trẻ Việt Nam cũng sẽ có cơ hội để đi.
Trước thác Victoria, biên giới giữa Zambia và Zimbabwe
Từng phải “vật lộn” để thu thập hàng tấn thông tin, từ chuyện xin visa cho người Việt, cách đi từ Việt Nam đến các nước, cũng như sự khác biệt về văn hóa giữa Việt Nam và các quốc gia khác ra sao, Huyền ôm ấp hoài bão xây dựng một cổng thông tin và viết một cuốn hướng dẫn du lịch ngang tầm Lonely Planet cho người Việt. Cuốn sách sẽ cung cấp thông tin cơ bản và chi tiết cho người Việt để đi đến hầu hết các nước.
Cùng với bạn bè tại Lễ hội Lag BaOmer, Israel
Huyền cũng đang trong quá trình đi và viết. Khi hoàn thành, cuốn sách mang tên “Xách ba-lô lên và đi” chắc chắn sẽ là sản phẩm được Huyền nung nấu trong thời gian dài.
“Tôi không phải là hot girl và đó chắc chắn không phải là lí do để bán sách. Bạn bè thậm chí còn đùa: xấu như tôi mà cũng đòi viết sách. Tôi chỉ muốn qua cuốn sách ấy, mình có thể chia sẻ khát vọng cho nhiều người, phần nào giúp ích cho các bạn trẻ Việt Nam có khát khao nhìn ra thế giới.” Huyền nói.
MC Anh Tuấn muốn “pha chút máu vào xăng” khi đi du lịch bụi (P2)

“Tôi ao ước có nhiều thời gian để lại được khám phá những
(Ảnh: Tác giả chụp ảnh kỷ niệm bên thác Drey Nur - Buôn Ma Thuột).


MC Anh Tuấn: “Liều mà đi…” (bài 1)
Để lên kế hoạch cho một chuyến đi nghỉ dài ngày, dù bằng phương tiện gì đi nữa, mỗi người cũng đều có một cách riêng, nhưng quan trọng là bạn có “máu” hay không và trong một phút liều lĩnh, tôi đã có cái mà người ta gọi là “máu” đó…
Chỉ với một cuộc điện thoại, …“anh có máu không?”… và tôi đã nhận lời tham gia cùng các anh em khác với hành trình từ Hà Nội vào đến Buôn Ma Thuột và ngược lại. Mọi người đều nghĩ là tôi điên khi lên kế hoạch đi xuyên Việt bằng xe motor trong cái thời tiết khắc nghiệt của đợt nắng nóng nhất đầu mùa hè, nhưng tôi thì khác, để có được cái kế hoạch đó, tôi đã phải bỏ ra khá nhiều công sức sắp xếp một chuỗi công việc và thời gian để lên đường.

Ngày thứ nhất: Đà Nẵng - Buôn Ma Thuột
Sau buổi diễu hành của các đội Motor để chào mừng Festival pháo hoa quốc tế (dịp lễ 30/4/2012), đội của chúng tôi với 7 thành viên đã sẵn sàng lên đường vào sáng hôm sau. Đội gồm toàn những anh em trẻ hơn tôi, chạy xe thể thao 1000cc, và chỉ lọt ra mỗi tôi, chạy xe có 675cc nên được anh em dặn dò kỹ lắm, từ việc chuẩn bị đồ đạc gì mang theo, nên chạy thế nào đến việc cử người “kèm” tôi trên đường.
Chúng tôi xuất phát từ 9 giờ sáng với hành trình Đà Nẵng - Kon Tum - Buôn Ma Thuột. 7 chiếc xe nối đuôi nhau lên đường và tôi chạy ở vị trí thứ 5. Chạy xe kiểu như chúng tôi đi xa thì tốt nhất là đi một mình và chạy phải có đội hình, từ người dẫn đường, mở đường đến người chốt đoàn. Sau khoảng 100km là bắt đầu có những khúc cua lý tưởng cho dân biker (người chạy xe máy) nhưng tôi thì chưa tìm lại được cảm giác lái nên cứ từ từ chạy cho an toàn ở cuối, phải mất 200km đầu tiên tôi mới thực sự tìm lại được kỹ thuật và cảm giác lái. Đường lên Kon Tum rất đẹp nhưng cũng rất nóng, người dân dọc 2 bên đường thì cứ khi nào chúng tôi đỗ lại nghỉ là lại đổ xô ra xem, hỏi về xe và thậm chí hỏi cả tôi sao bỏ dẫn chương trình lên Tây Nguyên thế này? Có đi xa mới thấy cái không khí yên bình của núi đồi, của những chặng đường không có tiếng còi xe, và sự niềm nở của người dân bản địa.
Đội chúng tôi đến Kon Tum, chạy vào cái khách sạn mà ngày xưa tôi được “nằm vùng” hơn 10 ngày để làm cầu Truyền hình trực tiếp, Kon Tum sau nhiều năm cũng chỉ thay đổi chút chút… Cả đội nhờ làm cơm ăn, mua một hũ nước mía vì quá khát rồi lăn quay ra, mỗi người một góc để ngủ. Thời tiết oi bức của chặng vừa đi qua cũng làm chúng tôi khá mệt và ngủ quên đến tận 6 giờ chiều. Chặng tiếp theo Kon Tum đi Buôn Ma Thuột hơn 200km làm tôi thấy hơi lo vì chưa chạy xe tối bao giờ, kiểu này chắc sẽ phải đến hơn 12 giờ đêm mới tới nơi, nhưng thôi kệ, đi cùng các anh em khác đầy kinh nghiệm và đã chạy xuyên Việt rồi thì tôi có gì phải lo nào? Lên đường thôi. Đội hình được xếp lại để chạy cho an toàn, trên đường chỉ có chúng tôi và 7 chiếc xe cứ lao vào bóng tối mà đi…
Có đi xa mới thấy cái không khí yên bình của núi đồi, của những chặng đường không có tiếng còi xe, và sự niềm nở của người dân bản địa…

Ngày thứ hai: Cửa khẩu Lệ Thanh - Buôn Ma Thuột
Cả đội chia tay với chị chủ quán tốt bụng, đi về phía cửa khẩu và chỉ chưa đầy 1km, chúng tôi đã đến biên giới. 7 chiếc xe dàn hàng trước cửa khẩu Lệ Thanh để chụp ảnh, chứng minh là chúng tôi đã gần sang đến Cam Pu Chia sau cú lạc ngoạn mục đêm hôm trước.
Từ Lệ Thanh, chúng tôi đi ngược con đường độc đạo hơn 70km thì thấy điểm rẽ lên Buôn Ma Thuột, mặt đường từ đây đi thì không đẹp lắm nhưng cảnh 2 bên thì lại rất đẹp. Từ những rừng cao su đến những đồi thông gió mát, đoạn nào cũng có thể dừng lại chụp ảnh, nhưng nếu cứ thế thì chắc hôm sau mới đến nơi. Mất gần 3 tiếng thì chúng tôi nhìn thấy biển địa phận Buôn Ma Thuột, từ đoạn này tôi để ý thấy điểm rất lạ là có vô cùng nhiều bướm bay và chúng cứ va vào mũ bảo hiểm của chúng tôi lộp bộp, thương thay cái phận bướm…

Những người anh em trong chuyến hành trình xuyên Việt cùng MC Anh Tuấn chụp ảnh trước Tượng đài Chiến Thắng Buôn Ma Thuột.
(*) Dân biker thường gọi xe là “vợ”
Anh Tuấn / (còn nữa)
3 bãi biển tại miền Bắc nổi tiếng làm… hư quý ông
Bãi biển Đồ Sơn.
Xa xôi hơn Đồ Sơn là bãi biển Trà Cổ (ở Móng Cái, Quảng Ninh), đây là bãi biển gần biên giới, còn giữ được rất nhiều nét hoang sơ, khiến rất nhiều du khách một lần tới đều ngỡ ngàng. Tuy nhiên, đây cũng là một điểm “nóng” về các điểm vui chơi “ngầm” dành cho các quý ông ưa tìm của lạ. Nó khiến nhiều bà vợ “cảnh giác” cao độ trong chuyến đi nghỉ hè của mình…
Xuôi về phía dưới, không mấy nổi tiếng về du lịch biển vì các dịch vụ như ăn uống, nhà nghỉ, khu vui chơi hầu như không phát triển, nhưng khu Quất Lâm (Nam Định) lại là một địa chỉ lạ cho ai ưa khám phá cái mới hay nét hoang sơ, bờ biển dài, êm đềm…
Cái lạ ở đây còn ở chỗ nó là địa chỉ được rất nhiều quý ông truyền miệng nhau về các dịch vụ “mát mẻ” mọc lên dày đặc, tràn lan ở khu này. Người ta nói, tới đây tìm đồ ăn thì khó, mà tìm… các cô thì lại thật dễ dàng.
1. Khu “đèn đỏ” Đồ Sơn
Nếu chồng hoặc người yêu của bạn “chẳng may” được cử đi dự hội nghị, hội thảo ở dưới Đồ Sơn thôi thì có cả một chuyện dài vài trang mà các cô, các chỉ “buôn dưa” cho nhau về việc các ông dễ bị sa ngã như thế nào ở chốn ăn chơi được cho là bậc nhất ở đất miền Bắc này.
Địa điểm này là nơi sáng tác của rất nhiều nhà văn… bút tre với những áng thơ rất thật:
Chưa đi chưa biết Đồ Sơn
Đi rồi mới biết không hơn đồ nhà
Đồ nhà tuy có hơi già
Nhưng là đồ thật, không là Đồ Sơn
Hay:
Không đi, không biết Đồ Sơn
Đi về mới thấy nó hơn đồ nhà.
Đồ Sơn là của Quốc gia,
Đồ nhà là của ông bà ngoại cho!
Vì vậy, nếu bạn có chồng hay người yêu đi xuống đây, hãy dặn họ thật cẩn thận, tránh xa các khu vực nhạy cảm nêu trên. Còn nếu bạn cùng họ đi tới đây, thì hãy yên tâm, cứ có một cô gái bên cạnh thì hầu như sẽ không có lời mời chào nào.
Biển Đồ Sơn mùa hè này đã sạch sẽ hơn rất nhiều, ngoài tắm biển, còn có rất nhiều trò giải trí, vui chơi khác chờ bạn khám phá. Đặc biệt, nếu bạn đi cùng với con nhỏ, không muốn tắm biển, bạn có thể vào khu vui chơi, giải trí và bãi tắm nhân tạo ở khu Hòn Dấu resort.
2. Bãi biển Trà Cổ (Quảng Ninh)
Nằm ở gần biên giới, bãi biển Trà Cổ (huyện Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh) cũng là một địa điểm du lịch được nhắc nhiều trong các điểm đến “thích thú” của các quý ông.

Bãi biển Trà Cổ với bãi cát vàng, hoang sơ…
Mặc dù nói về khía cạnh du lịch, bãi biển này ngày càng được khách du lịch trong và ngoài nước biết tới bởi vẻ đẹp hoang sơ, trữ tình cùng với màu nước trong xanh thuộc vào loại hiếm có ở bãi biển phía Bắc. Nhưng cái tiếng về dịch vụ “mát mẻ” còn nổi hơn. Một phần nguyên nhân cũng xuất phát từ “thiên đường” Đồ Sơn.
Nhiều người nói rằng, người Đồ Sơn không những khai phá Trà Cổ về đất đai mà còn “khai phá” nhiều thứ nơi đây, biến bãi biển tuyệt đẹp gần biên giới thành một địa chỉ “đỏ” của các quý ông thích chơi bời.
3. Bãi biển Quất Lâm (Nam Định)
Quất Lâm thuộc thị trấn Quất Lâm (huyện Giao Thủy, tỉnh Nam Định). Địa danh này khá mới mẻ với nhiều người tìm tới các bãi biển cho chuyến du lịch mùa hè. Bởi dù bãi biển ở đây khá đẹp, bãi cát vàng, biển sóng không lớn nhưng dịch vụ về du lịch còn rất hạn chế. Ở đây ít có các khách sạn, nhà nghỉ cũng như khu ăn uống vui chơi. Ngoài tắm biển… cả ngày, du khách ít còn lựa chọn nào. Vì vậy kỳ nghỉ ở đây được cho là rất nhàm chán…

Bãi biển Quất Lâm còn ít các dịch vụ cho du lịch. Ảnh minh họa.
Tuy nhiên, trái ngược hẳn với các dịch vụ nghèo nàn về du lịch, các dịch vụ “mát mẻ” ở đây được đánh giá chỉ xếp sau Đồ Sơn. Trên một số diễn đàn du lịch hay cho người mê ôtô, khi có người hỏi đường tới bãi biển Quất Lâm thôi thì có vài chục bình luận, chỉ đường nhiệt tình nhưng chủ yếu lại là dành cho… khoản kia.
Người ta nói rằng, cứ khi nào biển Đồ Sơn “dậy sóng” bị kiểm tra gắt gao thì số đông các cô gái đủ mọi thành phần lại “chạy” về đây. Hơn thế, do ở vị trí “nhà quê” nên giá cả ở đây rất mềm và có nhiều “món ngon, của lạ”.
Chuyện kể về dịch vụ vui vẻ ở đây còn “cười ra nước mắt”. Chẳng là một ông chồng ham vui nhưng không thích tắm biển, đi cùng vợ con. Chỉ “xảy vợ” có năm, mười phút mà đã “tàu nhanh” ở ngay khu lều cho thuê phao, áo tắm. Khi bà vợ quay lại tìm, hớt ha hớt hải vì không thấy chồng cùng với ví tiền và đồ đạc, cứ ngỡ ông ấy… bị lạc hay bị cướp mất đồ và… người.
Kết
Sự phát triển của các dịch vụ “nhạy cảm” kể trên tại các khu du lịch biển ở Việt Nam không phải là điều mới mẻ, nó tồn tại từ rất lâu, dù lực lượng chức năng có tăng cường truy quét. Cứ “quét” chỗ này nó lại… mọc ra ở chỗ khác. Nếu nhìn rộng ra, các dịch vụ này tại sao lại phát triển nhiều đến thế là do các dịch vụ du lịch khác lành mạnh phục vụ du khách tại miền Bắc còn kém phát triển.
Tư duy du lịch theo mùa, cùng với việc thích “chặt, chém” du khách khiến các bãi biển miền Bắc thường xuyên rơi vào cảnh vắng vẻ. Người dân địa phương không có công an việc làm, trong khi cám dỗ lại nhiều, nên dịch vụ phục vụ quý ông mới ngày càng nẩy nở…
Vì thế, muốn “xóa” triệt để những dịch vụ không mấy hay ho ở các điểm du lịch biển này, cách tốt nhất là phải nâng cao chất lượng các dịch vụ du lịch khác như điểm vui chơi, thăm quan, khu nghỉ dưỡng… để phục vụ du khách, giúp cho các quý ông tránh xa các khu vui chơi không lành mạnh này.










